Chào mừng cô và các bạn đến với bài thuyết trình của nhóm 2
Chân quê
Nguyễn Trọng bính (Nguyễn Bính)
Hôm qua em đi tỉnh về
Đợi em ở mãi con đê đầu làng
Khăn nhung quần lĩnh rộn ràng
Áo cài khuy bấm, em làm khổ tôi!
Nào đâu cái yếm lụa sồi?
Cái dây lưng đũi nhuộm hồi sang xuân?
Nào đâu cái áo tứ thân?
Cái khăn mỏ quạ, cái quần nái đen?
Nói ra sợ mất lòng em
Van em em hãy giữ nguyên quê mùa
Như hôm em đi lễ chùa
Cứ ăn mặc thế cho vừa lòng anh!
Hoa chanh nở giữa vườn chanh
Thầy u mình với chúng mình chân quê
Hôm qua em đi tỉnh về
Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều
- Nguyễn Bính: (1918 - 1966), tên khai sinh là Nguyễn Trọng Bính.
- Quê quán: Làng Thiện Vịnh, xã Đồng Đội, Vụ Bản, Nam Định.
- Gia đình: nhà Nho nghèo, mồ côi cha mẹ sớm.
- 1945 - 1954: tham gia kháng chiến chống Pháp ở Nam Bộ.
- 1954 tập kết ra Bắc, tham gia công tác văn nghệ và làm báo.
- Mất đột ngột 20/01/1966.
1918-1966
chân quê
Thể loại: Thơ
-“Chân quê” - chính là những cái gốc gác của quê hương. Đó là những cái móng rễ, của quên hương mà mỗi người sinh ra trên đời đều được thừa hưởng
Xuất xứ và hoàn cảnh sáng tác: -Chân quê nằm trong tập Tâm hồn tôi (1937)
-được nhiều nhà phê bình đánh giá là bài thơ tiêu biểu về hồn quê của Nguyễn Bính
-Gồm: 4 phần
+ Phần 1: Đoạn 1: Từ đầu đến "em làm khổ tôi"
+ Phần 2: Đoạn 2: "Nào đâu cái yếm lụa sồi" đến "cái quần nái đen"
+ Phần 3: Đoạn 3: "Nói ra sợ mất lòng em" đến "cho vừa lòng anh"
+ Phần 4: Đoạn 4: Phần còn lại
Giá trị nghệ thuật
-Thể thơ lục bát - Giọng điệu bài thơ tâm tình, tha thiết, thể hiện thành công tâm trạng của nhân vật trữ tình hơn.
- Ngôn ngữ bài thơ bình dị, gần gũi, mộc mạc, mang đậm chất quê.
- Cả bài thơ được theo nhịp đi 2/2 đều được dàn trải thể hiện các cung bậc tình cảm khác nhau mà thuỷ chung.
- Câu “Thày u mình với chúng mình chân quê” có sự thay đổi nhịp 3/3/2 giống như một sự “đảo phách”(coi lại đảo phách là gì) đã tạo lên hiệu quả có sức nặng khẳng định truyền thống tốt đẹp của dân quê.
Giá trị nghệ thuật
Bao nhiêu nhớ nhung mong ngóng, bỗng trở thành nỗi xót xa, đau đơn khi thấy cô gái xuất hiện trước mắt với hình ảnh không thể bất ngờ hơn. “Khăn nhung quần lĩnh rộn ràng Áo cài khuy bấm, em làm khổ tôi!” Khăn nhung, quần lĩnh, áo cài khuy bấm:
= > dành cho những cô gái lẳng lơ, rong chơi đàn đúm.
= > Nhìn em rộn rang trong trang phục đó khiền lòng tôi thêm khổ thêm sầu.
Hình ảnh nhân vật em xuất hiện ngày từ câu đầu bài thơ “Hôm qua em đi tỉnh về”
= > Thể hiện một câu chuyện tình yêu giữa chàng trai và cô gái thôn quê.
Cụm từ “đợi mãi” cho thấy sự sốt ruột, đứng ngồi không yên của chàng trai khi đón cô gái đi tỉnh
Tất cả những trang phục truyền thống, những vẻ đẹp tiêu biểu của thôn quê đã biến đi đâu mất thể hiện qua : “Nào đâu cái yếm lụa sồi?
Cái dây lưng đũi nhuộm hồi sang xuân?
Nào đâu cái áo tứ thân?
Cái khăn mỏ quạ, cái quần nái đen?" + Những trang phục ấy không đơn giản chỉ là trang phục của người con gái chàng trai yêu mà đó còn là những kỷ niệm đẹp đẽ giữa hai người.
Ước nguyễn giữ lấy chân quê
Chàng biết rằng nếu nói ra người con gái sẽ mất lòng, sẽ tự ái nhưng dù kết quả ra sao, chàng vẫn quyết định
“Nói ra sợ mất lòng em
Van em em hãy giữ nguyên quê mùa” --Chàng trai kể ra chi tiết “quê mùa” mà cô gái đã từ bỏ:
“Như hôm em đi lễ chùa
Cứ ăn mặc thế cho vừa lòng anh!” --Chàng trai tiếp tục đưa ra những dẫn chứng chính xác giúp cô gái nhận ra điều mình đang làm là sai để thuyết phục cô “Hoa chanh nở giữa vườn chanh
Thầy u mình với chúng mình chân quê”
cảm ơn cô và các bạn đã theo dõi bài thuyết trình của nhóm 2 chúng em
thuyết trình nhóm 2
Ngọc Nguyến
Created on November 27, 2023
Chân quê
Start designing with a free template
Discover more than 1500 professional designs like these:
View
Smart Presentation
View
Practical Presentation
View
Essential Presentation
View
Akihabara Presentation
View
Pastel Color Presentation
View
Winter Presentation
View
Hanukkah Presentation
Explore all templates
Transcript
Chào mừng cô và các bạn đến với bài thuyết trình của nhóm 2
Chân quê
Nguyễn Trọng bính (Nguyễn Bính)
Hôm qua em đi tỉnh về Đợi em ở mãi con đê đầu làng Khăn nhung quần lĩnh rộn ràng Áo cài khuy bấm, em làm khổ tôi! Nào đâu cái yếm lụa sồi? Cái dây lưng đũi nhuộm hồi sang xuân? Nào đâu cái áo tứ thân? Cái khăn mỏ quạ, cái quần nái đen? Nói ra sợ mất lòng em Van em em hãy giữ nguyên quê mùa Như hôm em đi lễ chùa Cứ ăn mặc thế cho vừa lòng anh! Hoa chanh nở giữa vườn chanh Thầy u mình với chúng mình chân quê Hôm qua em đi tỉnh về Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều
- Nguyễn Bính: (1918 - 1966), tên khai sinh là Nguyễn Trọng Bính. - Quê quán: Làng Thiện Vịnh, xã Đồng Đội, Vụ Bản, Nam Định. - Gia đình: nhà Nho nghèo, mồ côi cha mẹ sớm. - 1945 - 1954: tham gia kháng chiến chống Pháp ở Nam Bộ. - 1954 tập kết ra Bắc, tham gia công tác văn nghệ và làm báo. - Mất đột ngột 20/01/1966.
1918-1966
chân quê
Thể loại: Thơ
-“Chân quê” - chính là những cái gốc gác của quê hương. Đó là những cái móng rễ, của quên hương mà mỗi người sinh ra trên đời đều được thừa hưởng
Xuất xứ và hoàn cảnh sáng tác: -Chân quê nằm trong tập Tâm hồn tôi (1937) -được nhiều nhà phê bình đánh giá là bài thơ tiêu biểu về hồn quê của Nguyễn Bính
-Gồm: 4 phần + Phần 1: Đoạn 1: Từ đầu đến "em làm khổ tôi" + Phần 2: Đoạn 2: "Nào đâu cái yếm lụa sồi" đến "cái quần nái đen" + Phần 3: Đoạn 3: "Nói ra sợ mất lòng em" đến "cho vừa lòng anh" + Phần 4: Đoạn 4: Phần còn lại
Giá trị nghệ thuật
-Thể thơ lục bát - Giọng điệu bài thơ tâm tình, tha thiết, thể hiện thành công tâm trạng của nhân vật trữ tình hơn. - Ngôn ngữ bài thơ bình dị, gần gũi, mộc mạc, mang đậm chất quê. - Cả bài thơ được theo nhịp đi 2/2 đều được dàn trải thể hiện các cung bậc tình cảm khác nhau mà thuỷ chung. - Câu “Thày u mình với chúng mình chân quê” có sự thay đổi nhịp 3/3/2 giống như một sự “đảo phách”(coi lại đảo phách là gì) đã tạo lên hiệu quả có sức nặng khẳng định truyền thống tốt đẹp của dân quê.
Giá trị nghệ thuật
Bao nhiêu nhớ nhung mong ngóng, bỗng trở thành nỗi xót xa, đau đơn khi thấy cô gái xuất hiện trước mắt với hình ảnh không thể bất ngờ hơn. “Khăn nhung quần lĩnh rộn ràng Áo cài khuy bấm, em làm khổ tôi!” Khăn nhung, quần lĩnh, áo cài khuy bấm: = > dành cho những cô gái lẳng lơ, rong chơi đàn đúm. = > Nhìn em rộn rang trong trang phục đó khiền lòng tôi thêm khổ thêm sầu.
Hình ảnh nhân vật em xuất hiện ngày từ câu đầu bài thơ “Hôm qua em đi tỉnh về” = > Thể hiện một câu chuyện tình yêu giữa chàng trai và cô gái thôn quê. Cụm từ “đợi mãi” cho thấy sự sốt ruột, đứng ngồi không yên của chàng trai khi đón cô gái đi tỉnh
Tất cả những trang phục truyền thống, những vẻ đẹp tiêu biểu của thôn quê đã biến đi đâu mất thể hiện qua : “Nào đâu cái yếm lụa sồi? Cái dây lưng đũi nhuộm hồi sang xuân? Nào đâu cái áo tứ thân? Cái khăn mỏ quạ, cái quần nái đen?" + Những trang phục ấy không đơn giản chỉ là trang phục của người con gái chàng trai yêu mà đó còn là những kỷ niệm đẹp đẽ giữa hai người.
Ước nguyễn giữ lấy chân quê
Chàng biết rằng nếu nói ra người con gái sẽ mất lòng, sẽ tự ái nhưng dù kết quả ra sao, chàng vẫn quyết định “Nói ra sợ mất lòng em Van em em hãy giữ nguyên quê mùa” --Chàng trai kể ra chi tiết “quê mùa” mà cô gái đã từ bỏ: “Như hôm em đi lễ chùa Cứ ăn mặc thế cho vừa lòng anh!” --Chàng trai tiếp tục đưa ra những dẫn chứng chính xác giúp cô gái nhận ra điều mình đang làm là sai để thuyết phục cô “Hoa chanh nở giữa vườn chanh Thầy u mình với chúng mình chân quê”
cảm ơn cô và các bạn đã theo dõi bài thuyết trình của nhóm 2 chúng em